Miền Nam: (028 ) 36 360 360 - Miền Bắc: ( 024 ) 37 733 733

Taxi tải thành hưng Có một sự thật rằng

Taxi tải thành hưng Có một sự thật rằng, trẻ con không cần cuộc sống giàu có sung túc, mà cần được yêu thương, chăm sóc hơn tất cả. Bạn hãy dành thời gian

Taxi tải thành hưng Có một sự thật rằng

Taxi tải thành hưng Có một sự thật rằng
Taxi tải thành hưng Có một sự thật rằng, trẻ con không cần cuộc sống giàu có sung túc, mà cần được yêu thương, chăm sóc hơn tất cả. Bạn hãy dành thời gian đọc tâm sự đầy đau xót của cậu bé dưới đây để hiểu hơn về những đứa trẻ và để không mắc một sai lầm nào tương tự trong cuộc đời.
Tôi là Ivan, 7 tuổi. Tôi rất yêu bố mẹ, nhưng thực sự mà nói thì tôi cũng rất sợ họ. Tôi thường hay bị đánh, đến nỗi tôi không hiểu mình đã làm sai chuyện gì.
Hôm nay, vẫn như mọi ngày, tôi thức dậy sớm để tới trường. Tôi đã làm hết bài tập của mình. Tôi rất yêu quý cô giáo chủ nhiệm cũng và các bạn trong lớp… Thế nhưng, ở lớp, tôi không có bất kì người bạn nào. Trong suốt giờ ra chơi, tôi chỉ ngồi lủi thủi ở trong lớp và vẽ. Không ai muốn chơi cùng tôi. Khi tôi cố gắng kết bạn hay nói chuyện với ai đó, họ thường đẩy tôi ra xa và hét lớn:
“Không! Trông mày thật kì dị!”
Người khác cười nhạo bởi vì ngày nào đi học tôi cũng chỉ mặc một bộ đồ giống hệt ngày hôm trước: Quần bò rách, chiếc áo sơ mi đỏ nhạt và đôi giầy đã mòn đế.
Tan học, tôi tới tủ đồ lấy áo khoác và đi bộ về nhà. Xuyên qua cơn bão tuyết, người tôi run lẩy bẩy vì quá lạnh. Có lẽ không còn điều gì tồi tệ hơn việc phải đi bộ dưới cái rét căm căm như thế này. Đột nhiên, tôi bị ai đó xô rất mạnh từ phía sau, cả người tôi bị ghì chặt xuống và mặt thì áp sát vào tuyết lạnh. Tôi nghe thấy một kẻ lớn tiếng nói:
“Ranh con! Không ai có thể ưa nổi mày, cái đồ đần độn!”
Sau đó, bọn chúng liên tiếp đá vào lưng, mạn sườn của tôi rồi cuối cùng bỏ đi như chưa hề có gì xảy ra.
Tôi bò dậy tiếp tục về nhà, vừa đi vừa khóc, không phải vì tôi lạnh mà vì cảm giác cô đơn tủi nhục. Quanh tôi không cómột người bạn nào cả dù tôi luôn yêu quý tất cả mọi người. Tôi không hiểu tại sao người khác lại ghét bỏ và hắt hủi tôi như vậy. Rốt cuộc, tôi đã làm sai điều gì?
Vừa về đến nhà, không hỏi han một câu nào, mẹ đã túm lấy tóc tôi và quát lên:
“Mày đã đi đâu thế hả? Tại sao người lại ướt như vậy? Mày đúng là một đứa đần độn. Mày đừng mơ được ăn tối nữa, đi lên phòng ngay!”
Tôi không nói một lời nào, lẳng lặng đi lên phòng, cố gắng ngủ để quên đi cơn đói đang dày vò
 Ở trường, điểm số của tôi rất thấp. Dù đã cố hết sức nhưng tôi luôn là đứa đội sổ. Lần nào mang bảng điểm về nhà tôi cũng bị bố đánh, đến nỗi các ngón tay của tôi không thể cử động được trong mấy ngày liền. Khi đi học, thấy tay tôi như vậy, lũ bạn trong lớp lại phá ra cười ngặt nghẽo.
Gần đây, tôi cảm thấy đau ở tim. Bố mẹ tôi có vẻ như không quan tâm lắm đến điều này. Có ai biết được rằng mỗi lần như vậy, tôi đau đớn quằn quại, nằm trên giường tôi chỉ ước một điều rằng những cơn đau này sẽ biến mất để bố mẹ không phải tức giận vì nó, bởi vì tôi yêu họ rất nhiều và tôi chỉ muốn dành cho họ những điều tốt đẹp nhất. Nhưng tôi lại không làm được…Taxi tải thành hưng

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây