Miền Nam: (028 ) 36 360 360 - Miền Bắc: ( 024 ) 37 733 733

Taxi tải thành hưng Ngày tiếp theo ở trường

Taxi tải thành hưng Ngày tiếp theo ở trường, chúng tôi được cô giáo yêu cầu vẽ một bức tranh với chủ đề: Ước muốn lớn nhất trong cuộc đời. Các bạn khác hầu

Taxi tải thành hưng Ngày tiếp theo ở trường

Taxi tải thành hưng Ngày tiếp theo ở trường
Taxi tải thành hưng Ngày tiếp theo ở trường, chúng tôi được cô giáo yêu cầu vẽ một bức tranh với chủ đề: Ước muốn lớn nhất trong cuộc đời. Các bạn khác hầu hết đều vẽ ô tô, tên lửa, búp bê… ngoại trừ tôi. Không phải tôi không yêu thích những thứ đó mà bởi điều tôi mong muốn nhất chính là tình yêu thương của bố mẹ. Vì vậy, tôi đã vẽ một gia đình, có bố, có mẹ và một bé trai đang chơi đùa cùng nhau. Tôi đã khóc khi vẽ bức tranh, tôi thực sự rất muốn điều ước này trở thành hiện thực.
Khi tôi nói về bức tranh của mình, cả lớp cười ồ lên. Tôi đi về phía trước và nói:“Ước muốn lớn nhất của tôi là một gia đình hạnh phúc.”
Tôi giơ bức tranh lên và tiếng cười trở nên to hơn. Một đứa tên Sergey nói:
“Đó là ước muốn lớn nhất sao?”. Nói rồi nó lại phá lên cười.
Tôi không biết nói gì hơn, chỉ chực khóc rồi lắp bắp:
“Đừng có cười… đây là ước muốn lớn nhất của tôi. Các bạn có thể đánh tôi, thậm chí ghét tôi nhưng xin đừng cười nhạo điều này. Tôi rất muốn có được một người mẹ giống như các bạn, người luôn dành cho bạn những nụ hôn, những cái ôm thật chặt. Mỗi lần tan học, tôi đều nhìn thấy vẻ mặt hạnh phúc của các bạn khi được bố mẹ tới đón. Nhưng tôi không được hưởng thứ tình yêu thương ấy… không một ai cần tôi, tôi biết điều đó. Tôi bị một ngón tay thương tật, tôi không thông minh như các bạn, không khỏe mạnh như các bạn. Nhưng… tôi không thể thay đổi được những điều đó…. Làm ơn đừng cười nhạo tôi nữa…”
Tôi không thể ngăn được những giọt nước mắt đang lã chã rơi, tôi đã kìm nén những điều này từ rất lâu rồi, và hôm nay tôi không thể giữ được nữa. Tôi òa khóc nức nở.
Tôi thấy cô giáo vội lau đi nước mắt và tôi cũng cảm nhận được một vài người bạn trong lớp đã thực sự hiểu điều tôi đang nói, nhưng một số khác vẫn tiếp tục cười…
Một ngày nọ, tôi bị điểm kém môn tiếng Anh. Tôi biết mẹ sẽ rất tức giận nên tôi sợ phải về nhà. Nhưng tôi không còn nơi nào để đi nên đành rảo bước thật chậm, mong kéo dài thời gian về nhà. Khi biết chuyện, mẹ tôi vô cùng giận dữ, bà túm lấy và đẩy tôi xuống sàn nhà, chân tôi bị va rất mạnh vào cái ghế gần đó, tôi đau điếng. Bà tiếp tục đánh mạnh vào đầu tôi, tôi không phản kháng hay cố gắng tránh đi, tôi đã quá quen với những trận đòn như vậy. Sau đó, tôi nằm bẹp trên sàn nhà và không thể dậy nổi. Cả tay và chân tôi đều bị thương nặng nhưng mẹ tôi vẫn mặc kệ và bỏ đi.
Khi quay lại, bà lớn tiếng:
“Dậy mau và biến khỏi đây ngay! Bố mày sẽ giải quyết khi ông ấy về.”
Tôi run rẩy van xin:
“Mẹ, con xin mẹ đừng nói gì với bố…”
Nhưng đã quá muộn – bố tôi đã đứng ở ngay cửa từ lúc nào.
Nhìn thấy điểm số thấp của tôi, ông ấy túm lấy và ném tôi rất mạnh. Sau đó tôi bị đánh và đá trên sàn nhà, tôi không nhớ điều gì sau đó nữa. Khi tỉnh dậy, tôi đã ở trong bệnh viện và không thể cử động dù là một ngón tay. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và khóc.
Phía xa, tôi thấy một gia đình đang chơi đùa cùng nhau trong công viên. Người mẹ dành cho đứa con trai những cái ôm thật chặt. Mẹ chưa bao giờ làm thế với tôi, và tôi không biết cảm giác đó là như thế nào. Nếu mẹ tôi cũng giống như vậy, sẽ cười và hôn tôi… Liệu cảm giác được bố mẹ ôm ấp, vỗ về sẽ như thế nào nhỉ? Nhưng dù bố mẹ đánh tôi thì tôi vẫn yêu họ rất nhiều. Bởi vì tôi quá kém cỏi nên dù tôi đã cố gắng hết sức nhưng tôi vẫn không thể trở nên thông minh như những đứa bạn ở trường. Đó là lý do tại sao bố mẹ không thích tôi.
Một lần, do bất cẩn tôi đã làm đổ cốc nước đang uống dở của mình, bố mẹ nổi cơn tam bành và bắt đầu đánh tôi. Tim tôi đau thắt lại và tôi bắt đầu gọi mẹ:
“Mẹ, mẹ ơi, con…” nhưng bà ấy không nghe thấy.
Tôi phải nhập viện một lần nữa nhưng bố mẹ đã không đến thăm. Bác sỹ đã cố an ủi tôi rằng bố mẹ sẽ sớm đến thăm tôi nhưng họ đã không bao giờ đến. Tôi cứ đợi, đợi mãi… và họ vẫn không xuất hiện. Nhưng dù thế nào, tôi vẫn yêu họ, yêu rất nhiều!
Hai ngày sau, Ivan đã chết bởi cơ thể bị tổn thương quá nặng. Trong tay em, chúng tôi tìm thấy một bức thư đang viết dở: taxi tải thành hưng

  Ý kiến bạn đọc

Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây